Muốn viết tốt hơn? Hãy yêu nó trước.


Đây không phải một bài viết chia sẻ kinh nghiệm. Nó đơn giản là những gì mình đã trải qua với viết lách.


Hành trình từ "ghét" sang "yêu" với viết lách. (Nguồn ảnh: Unsplash)

Công việc của mình gần nửa năm trở lại đây đã xa rời việc viết lách khá nhiều và hoàn toàn “đắm chìm” vào các con số. Xung quanh mình là dữ liệu, dữ liệu và dữ liệu, chưa kể là hàng loạt các loại chiến lược, kế hoạch và định vị. Rồi bản thân thấy mình ngày càng khô khan hơn trước. Để viết được một "caption" cho tấm ảnh mới chụp hay đơn giản là trả lời câu hỏi của Facebook hằng ngày rằng “Hôm nay bạn thế nào?”, mình cũng thấy khó khăn. Và rồi mình quyết định quay lại viết blog. Đơn giản là để tập lấy lại cảm xúc với cuộc sống.

Câu chuyện viết lách của mình

Có lẽ đây là một điều khó tin nhưng mình là đứa cực kì ghét môn Văn. Từ nhỏ, hai môn mình học giỏi nhất là Toán và Tiếng Anh. Ngữ Văn luôn luôn nằm trong danh sách đủ điều kiện để đạt học sinh giỏi. Và bất ngờ không, thi Đại học mình đạt 7 điểm Văn. Tất cả là nhờ “học vẹt”. Mình bước vào Đại học trong sự ngỡ ngàng của nhiều người. Và từ đó công cuộc viết lách của mình bắt đầu.

Ban đầu mình viết theo “công thức”. Điều này mình được học từ cô giáo chủ nhiệm cấp 3 - một cô giáo dạy Văn nhưng phải chủ nhiệm lớp chuyên Tự nhiên (Toán, Lý, Hoá, Sinh). Cô đã khá vất vả với cái "bọn" mà thích Toán, Lý, Hoá và chỉ xem môn Văn như môn học cần để qua tốt nghiệp, không hơn không kém. Rồi khi đã hết cách, cô cho chúng mình “công thức” viết văn. Vậy đó. “Công thức” của mình rất đơn giản, bài viết đủ mở, thân, kết. Bài phân tích xã hội thì có thêm luận cứ, luận chứng. Bài tin tức thì có dẫn đề, có phỏng vấn và cảm xúc của người tham gia. Mọi thứ dừng ở mức tạm được.

Mình chủ yếu viết thông cáo báo chí, bài PR đăng báo cho sản phẩm, sự kiện, rồi các bài tường thuật sự kiện. Những gì mình làm là đọc một loạt các dạng thông cáo báo chí, các dạng bài PR theo từng loại sản phẩm, các dạng bài tường thuật của nhiều báo hay trang thông tin khác nhau. Với mỗi một đối tượng độc giả sẽ có cách hành văn, câu chữ sao cho phù hợp. Quan trọng, nội dung phải đúng với sản phẩm, sự kiện của mình. Đa phần các dạng bài này nhan nhản trên mạng, chẳng hề khó kiếm. Đôi lúc muốn thay đổi cách hành văn, mình chuyển qua đọc bài trên các trang nước ngoài, rồi dịch thử sang tiếng Việt. Cách đó khiến mình có cách nghĩ, điều hướng câu chữ, lối dẫn dắt hoàn toàn mới. Nhưng nhìn chung, viết lách vẫn là điều gì đó khô khan và chỉ phục vụ cho công việc.

Đó có phải là tất cả?

Bây giờ công việc liên quan đến viết lách của mình cũng giảm dần. Mình không phải trực tiếp viết bài nữa. Viết lách với mình trong khoảng thời gian này là một thú vui và giải toả cuộc sống nhiều hơn. Mình lấy cảm xúc từ cuộc sống xung quanh rất nhiều. Viết lách giúp mình chia sẻ cảm xúc trước những vấn đề không biết gỉai toả cùng ai. Viết lách giúp mình cân bằng lại cảm xúc và cảm nhận cuộc sống không khô khan như trước.

Mình cũng không bao giờ tự nhận là một người viết giỏi. Bởi xung quanh có hàng tá người xuất sắc hơn mình. Nhưng thiết nghĩ, nếu không viết mà mãi tự ti là mình không “biết viết” thì mãi cũng không thể khá lên được.

Vậy làm sao để viết?

  • Mình phải thích nó trước. Đúng. Bạn phải thích việc viết mới có thể bắt tay cùng nó. Vì khi bạn thích nó, bạn sẽ có thêm động lực để làm việc đó một cách tốt nhất.

  • Mở lòng với cuộc sống. Nghĩa là, đừng nhìn sự vật A là sự vật A, sự kiện B là sự kiện B. Mọi điều trong cuộc sống đều muôn màu muôn vẻ. Hãy mở lòng với nó, nhìn nhận nó với nhiều chiều khác nhau. Khi đó cảm hứng sẽ tự đến với bạn.

  • Luôn đặt câu hỏi. Không có một điều gì là tự nhiên xuất hiện, tự nhiên xảy đến. Càng chăm chỉ đặt câu hỏi, bạn càng biết được nhiều và khám phá ra nhiều thứ. Tự khắc lúc ấy bạn sẽ có sẵn một kho ý tưởng để tận dụng cho việc viết.

  • Đọc thật nhiều. Mình là đứa cực lười đọc sách, nhưng rất chăm chỉ đọc các bài viết trên mạng. Việc đọc sẽ cho bạn nhiều góc nhìn khác nhau, và cách hành văn của từng người cũng là điều đáng để học hỏi. Khi đó bạn sẽ “thụ động” học được điều gì đó, và có khi áp dụng vào bài viết của mình

  • Tập trung vào bài viết của bạn. Mình rất dễ mất tập trung và thường viện lý do là "không biết bắt đầu từ đâu", "không có cảm hứng để viết". Thực ra là do mình mất tập trung. Vì vậy, chỉ cần cố gắng tập trung vào bài viết thì đôi khi chúng ta chẳng cần cảm hứng, chữ sẽ tự tuôn ra.

Ngày xưa, mình từng nghĩ viết là một việc rất khó khăn, vượt ngoài khả năng của mình. Nhưng dần dà, vì lý do gì chăng nữa, bởi công việc, bởi mục đích cá nhân, “nghiệp” viết như vận vào mình vậy. “Ghét của nào Trời trao của nấy” chắc là đúng với trường hợp của mình. Vậy nên mình nghĩ, với các bạn thích viết lách mà chưa biết làm thế nào để viết thì sẽ làm tốt, thậm chí xuất sắc, bởi ngay từ đầu, các bạn đã có sẵn niềm đam mê với nó rồi.


Tác giả: Nguyet Trinh (Bài viết tham gia Thử thách 7 NGÀY VIT SÁNG TO của Writers Life.)

6 views

Subscribe to Our Newsletter

  • White Facebook Icon

© 2019 by Writer'sLife. From Hobby Writer to Pro.